Khám Phá, Suy Ngẫm

Bài học thấm thía từ cuộc trò chuyện giữa hai bệnh nhân: Đừng cảm nhận cuộc sống bằng mắt hay bằng tai, hãy dùng tới trái tim!

Hạnh phúc được cho đi mới chính là thứ hạnh phúc tuyệt vời nhất trên đời này. Mang đến cho người khác niềm vui và hi vọng, cuộc đời bạn chẳng còn gì hối tiếc.

Trong một bệnh viện, hai bệnh nhân nam đều mắc bệnh nặng và được xếp vào cùng một phòng bệnh. Một người được các bác sĩ cho phép ngồi trên giường một tiếng đồng hồ để dịch trong phổi thoát ra. Giường của bệnh nhân này đặt cạnh khung cửa sổ duy nhất của căn phòng. Bệnh nhân còn lại thì không thể ngồi dậy, chỉ có thể nằm mà thôi.

Hai bệnh nhân trò chuyện với nhau hàng giờ liền. Họ kể cho nhau nghe về mọi thứ: vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, thời gian ở trong quân ngũ, những kỳ nghỉ… Cứ chiều đến, khi bệnh nhân nằm bên cửa sổ được phép ngồi dậy, ông sẽ miêu tả cho bạn cùng phòng nghe về những thứ anh ta nhìn thấy phía ngoài khung cửa sổ.

Người đàn ông ngồi bên cửa sổ kể cho bạn cùng phòng nghe về khung cảnh bên ngoài

Còn người đàn ông nằm trên giường kia sẽ tận hưởng 1 tiếng đồng hồ quý báu, thế giới của ông như được rộng mở và trở nên sống động hơn bao giờ hết khi ông tưởng tượng ra khung cảnh vui vẻ, đầy màu sắc ngoài kia qua lời kể của người bạn cùng phòng.

Theo lời kể của người bạn giường bên, ông như thấy được khung cửa sổ trên kia, nó nhìn ra một công viên tuyệt đẹp và một cái hồ nhỏ xinh xắn. Những đàn vịt, đàn thiên nga tung tăng bơi trên mặt nước còn lũ trẻ thì đang tổ chức một cuộc đua thuyền mô hình. Các cặp tình nhân thì khoác vai nhau đi giữa những khóm hoa rực rỡ. Xa xa phía kia là thành phố và đường chân trời xanh thẳm.

Cứ mỗi lần người đàn ông bên cửa sổ tỉ mỉ miêu tả mọi thứ thì người bạn cùng phòng sẽ nhắm mắt lại và tưởng tượng ra khung cảnh đẹp như tranh vẽ ấy.

Khung cảnh tuyệt đẹp hiện lên qua lời kể của người bạn cùng phòng

Một buổi chiều ấm áp nọ, người đàn ông đang nằm lại được bạn mình kể cho nghe về một đám diễu hành vừa đi qua. Tuy ông ta không nghe thấy tiếng động nhưng cảnh tượng sống động, hào hùng ấy vẫn hiển hiện rõ trong tâm trí ông nhờ sự miêu tả chi tiết của người bạn cùng phòng.

Thời gian cứ thế thấm thoát trôi đi. Không biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu tuần, bao nhiêu tháng đã trôi qua.

Một ngày kia, một y tá mang nước tắm cho hai bệnh nhân thì thấy người đàn ông bên cửa sổ đã không còn hơi thở. Ông ra đi thanh thản trong giấc ngủ với một nụ cười trên môi. Cô y tá thoáng buồn bã rồi gọi các nhân viên bệnh viện đưa người đã mất rời khỏi phòng bệnh.

Thấy bạn cùng phòng đã được chuyển đi, người đàn ông còn muốn xin phép y tá cho ông chuyển sang chiếc giường cạnh cửa sổ đó. Vị y tá nọ vui vẻ đồng ý với đề nghị của người bệnh nhân, chuyển ông ta qua giường bên. Khi thấy ông đã ổn thỏa trên chiếc giường mới, cô ấy rời đi.

Bất chấp đau đớn, người đàn ông nọ chậm rãi chống khủy tay xuống để ngồi dậy và và có thể nhìn ngắm cảnh sắc tuyệt đẹp phía bên ngoài cửa sổ mà người bạn đã mất vẫn miêu tả cho mình. Khi đã ngồi dậy, ông chầm chậm nhìn ra ngoài cửa sổ…

Trước mặt ông chỉ có bức tường trống trơn.

Trước mắt người bệnh nhân là bức tường trống trơn, chẳng có khung cảnh tuyệt đẹp nào hết

Khi gặp lại nữ y tá, ông ta hỏi cô tại sao người bạn kia lại phải miêu tả cảnh vật tươi đẹp, sống động đến như vậy trong khi sự thật ở đó chỉ có bức tường đơn điệu kia mà thôi.

Cô y tá nói với người bệnh nhân rằng bệnh nhân kia bị mù, ông ấy không thể nhìn thấy bức tường hay bất cứ điều gì khác. “Có lẽ ông ấy chỉ muốn tiếp thêm hi vọng cho ông mà thôi”.

Bài học suy ngẫm:

Hạnh phúc thực sự chính là làm cho người khác hạnh phúc dù cho chúng ta đang ở trong nghịch cảnh. Niềm vui nhân đôi, nỗi buồn sẻ nửa. Hiện tại chính là một món quà, vì vậy ngày nào còn tồn tại trên đời thì đừng ngại ngần mang tới niềm vui, niềm hi vọng cho người khác. Người được nhận sẽ vui mừng, hạnh phúc, có thêm động lực để sống tốt n còn người cho đi cũng sẽ thấy nhẹ nhõm và mãn nguyện.

Theo Thethaovaxahoi.vn

Hãy để lại số điện thoại để được tư vấn

loading...

You Might Also Like